Cóc cuối tuần --- Trên Cành Gió Khóc

Trần Văn Lương
386 Processor
Posts: 299
Joined: 01 Oct 2007 21:09

Cóc cuối tuần --- Trên Cành Gió Khóc

Postby Trần Văn Lương » 21 Oct 2021 14:54

Kính gửi đến quý vị trưởng thượng và quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
Lần tìm bóng dáng ngày xanh,
Chỉ nghe gió cũ trên cành khóc than.



Cóc cuối tuần:


Trên Cành Gió Khóc

Thu lỡ thì rách rưới,
Lá tức tưởi lìa rừng,
Chim lách chách không ngừng,
Mây lừng khừng ngái ngủ.

Gió quay về chốn cũ,
Ủ rũ ngóng người qua.
Trong nắng xế nhạt nhòa,
Bước ai già run rẩy.

Bóng cùng người chống gậy,
Lẩy bẩy dắt nhau đi.
Người lẩm cẩm rầm rì,
Bóng lầm lỳ chẳng cãi.

Gió tưởng chừng thấy lại,
Qua nắng quái lung linh,
Khung cảnh thật thanh bình
Của cuộc tình tỉnh lẻ.
x
x x
Gió xưa thường lặng lẽ,
Nhìn đôi trẻ vấn vương,
Bịn rịn phút tan trường,
Dù lời thương chưa ngỏ.

Chợt đầu thu lá đổ,
Pháo đỏ tiễn đò ngang,
Trai hụt hẫng bàng hoàng,
Buồn lang thang bỏ học.

Sau chuỗi ngày trằn trọc,
Thân khó nhọc lên đường,
Gội nắng với dầm sương,
Vết thương mình riêng biết.

Mấy mươi năm biền biệt,
Người sống chết ai hay.
Riêng gió vẫn về đây,
Trên cành cây ngóng đợi.

Để mỗi lần thu tới,
Lại tiếp nối nghẹn ngào.
Hai cánh én ngày nao,
Chưa bao giờ ghé tổ.
x
x x
Lại một mùa lá đổ,
Gió buồn khổ trên cành.
Cây phượng nhỏ ngày xanh,
Nay đã thành cổ thụ.

Và chàng trai năm cũ,
Đà lụ khụ tám mươi.
Người yêu dấu một thời,
Vẫn cuối trời khuất lối.

Nhìn tấm thân già cỗi,
Đang gắng gỏi một mình
Từng bước mỏn chông chênh,
Gió trên cành bật khóc.
Trần Văn Lương
Cali, 10/2021

Return to “Cóc Cuối Tuần”

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests